Năm Đại Thuận thứ 860, Giang Nam đạo, huyện Tô Ô.
Vốn là vùng đất trù phú nức tiếng thiên hạ của Đại Thuận, nên ngay từ sáng sớm, cả huyện thành đã trở nên náo nhiệt, người đi đường lục tục bước ra phố xá.
Kẻ bán điểm tâm, người chạy buôn bán, khách điếm tửu lầu, thợ cạo đầu... Khi mặt trời lên cao bằng con sào, đám trẻ con cũng ùa ra ngoài. Chúng nô đùa trước cửa từng nhà, luồn lách qua các ngõ hẻm. Đều là hàng xóm láng giềng với nhau, hễ gặp mặt là cất tiếng chào hỏi, quả thực tràn ngập hơi thở khói lửa nhân gian.
Mà trong đám trẻ con ấy, có một đứa đặc biệt nhất.




